Sự xuất hiện của một tân sinh viên U.60 tại Trường CĐ Kỹ thuật Công nghệ Quy Nhơn (Gia Lai) năm học 2025 - 2026 khiến nhiều người chú ý. Giữa lớp học phần lớn là sinh viên gen Z, ông Tín cần mẫn ngồi vào bàn học, bắt đầu lại từ những bài giảng đầu tiên, với cây đàn và những trang vở mới.
Quyết định trở lại giảng đường của ông không phải là một cuộc "dạo chơi tuổi già", mà là sự tiếp nối hành trình đã âm ỉ từ rất lâu.

Ông Trần Gia Tín (thứ hai từ phải qua) trở lại giảng đường theo đuổi âm nhạc
ẢNH: NVCC
Trong 33 năm làm giáo dục, dấu ấn sâu sắc nhất của ông là 14 năm gắn bó với Trường chuyên biệt Hy vọng Quy Nhơn, nơi nuôi dạy trẻ khuyết tật. Khi ông nhận nhiệm vụ hiệu trưởng, ngôi trường mới thành lập, gần như khởi đầu từ con số không. Học sinh (HS) là những em nhỏ mang khiếm khuyết về vận động, ngôn ngữ; có em khiếm thính, tự kỷ nặng. Trong khi đó, đội ngũ giáo viên chưa có chuyên môn chăm sóc trẻ khuyết tật. Việc giảng dạy học vốn đã khó, việc xây dựng nền nếp lại càng gian nan. Ông nhớ lại có những buổi học, HS rơi vào trạng thái hoảng loạn. Thậm chí, có em bỏ chạy khỏi trường, thầy cô phải chia nhau tìm kiếm suốt đêm dọc bãi biển mới đưa được học trò trở về an toàn.
Là hiệu trưởng, ông không chỉ điều hành mà còn trực tiếp đứng lớp, cùng giáo viên kiên nhẫn dìu dắt HS từ những kỹ năng nhỏ nhất. Chính trong những ngày tháng ấy, ông nhận ra sức mạnh đặc biệt của âm nhạc. Những giai điệu nhẹ nhàng có thể xoa dịu tâm trạng, giúp các em bình tĩnh hơn, giảm căng thẳng và dần mở ra cánh cửa giao tiếp.
Rời Trường chuyên biệt Hy vọng Quy Nhơn, ông về công tác tại Sở GD-ĐT tỉnh Bình Định (nay sáp nhập thành tỉnh Gia Lai), giữ chức phó chánh văn phòng. Năm 2025, khi nghỉ hưu, ông đưa ra một quyết định bất ngờ: đi học lại. Dù đã sở hữu 4 bằng đại học và 1 bằng thạc sĩ, ông Tín cho rằng những tấm bằng trước phục vụ công việc, còn lần này là dành cho đam mê.
Sự xuất hiện của ông Tín nhanh chóng trở thành điểm nhấn đặc biệt trong lớp học. Khoảng cách tuổi tác dường như được xóa nhòa bởi sự điềm đạm, gần gũi và tinh thần học tập nghiêm túc. Ông không chỉ học cho riêng mình mà còn truyền cảm hứng cho các bạn trẻ về ý nghĩa của việc học suốt đời.

Giữa lớp học phần lớn là sinh viên gen Z, ông Tín cần mẫn ngồi vào bàn học, bắt đầu lại từ những bài giảng đầu tiên, với cây đàn và những trang vở mới
ảnh: NVCC
Ban đầu, quyết định đi học khiến gia đình ông không khỏi lo lắng, nhất là khi vợ mong ông nghỉ ngơi sau nhiều năm cống hiến. Nhưng rồi chính niềm say mê của ông đã tạo nên một "hiệu ứng ngược" đầy tích cực: người con trai, dù đã tốt nghiệp đại học và đi làm, cũng quyết định quay lại giảng đường để tiếp tục học tập. Hình ảnh hai cha con cùng là sinh viên trở thành câu chuyện đẹp về tinh thần hiếu học ngay trong một gia đình.
Phía sau hành trình ấy là một dự định dài hơi. Ông Tín ấp ủ sau khi tốt nghiệp sẽ mở lớp dạy nhạc cho trẻ khuyết tật. Với kinh nghiệm nhiều năm trong giáo dục chuyên biệt, ông nhận thấy nhiều em sau cấp tiểu học thiếu môi trường để tiếp tục phát triển năng khiếu. Ông mong muốn tạo ra một không gian nơi âm nhạc không chỉ là môn học, mà còn là liệu pháp chữa lành, giúp các em tự tin hơn trong cuộc sống.
Ông Phạm Văn Tường, Hiệu trưởng Trường CĐ Kỹ thuật Công nghệ Quy Nhơn, chia sẻ: "Hành trình của ông Tín là minh chứng rõ ràng cho việc không bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Ở tuổi nghỉ hưu, ông vẫn chọn học tập, có thể xem là tấm gương điển hình về tinh thần học suốt đời. Không chỉ đam mê, ông còn học tốt, tích cực tham gia các kỳ thi kỹ năng nghề và hoạt động phong trào, biểu diễn của trường".
Bình luận (0)